nhánh thi đấu c1

nhánh thi đấu c1

c1 Nhị công tử, Nguyệt Nhi cô nương bị thương cũng không nặng lắm, xương cốt không bị ảnh hưởng. Để nàng hảo hảo điều dưỡng thì chỉ cần khoảng hai tháng là có thể đi lại được. Nếu điều trị tốt thì cũng có thể không để lại di chứng. thiĐêm tựa hồ luôn dấu diếm vô tận sát khí. c1 Lý Cáp híp mắt nói: thiLý Cáp bĩu môi nói: đấuThị phải chết!

  nhánhCông chúa... đấuLý khanh gia, không cần trưng bộ mặt này ra chứ. Trẫm đã nói là ngự mã từ nay về sau tùy khanh chọn rồi mà. Chỉ cần khanh thích thì mười con, trăm con cũng không sao a. Khanh xem, một con hỏa kỳ lân của khanh đổi lại trăm thớt ngựa tuyệt đỉnh, vẫn còn lời chán a. nhánhLý Đông trả lời: đấuCông Tôn Vô Viễn quả thực dở khóc dở cười, lại có thể thờ ơ với chính bản thân mình như vậy thì chỉ có cô muội muội cực phẩm này của hắn mà thôi thiCó cơ hội ta nhất định mang các ngươi đi, yên tâm a!

  thiHoa Tư yên lặng gật gật đầu, ưng thuận nói: c1 Đại hán đeo khoen mũi bên trái vỗ vỗ ngực nói: “Lão tử là Ngưu đại!” thiCắn chết ngươi! Cắn chết ngươi! Cho ngươi tiếp tục dọa người! c1 Vô Tình kiên quyết cự tuyệt. Công Tôn Vô Viễn nghe thế thì lưng đổ mồ hôi lạnh. Muội muội ơi là muội muội đây chính là Hỗ Dương Nhị công tử đó! Ăn tươi nuốt sống được cả gia tộc đó! nhánhSơn động? Là dạng sơn động gì?

  đấuNữ hài nhìn bánh chiên trong tay, lại nhìn Lý Cáp, dùng thanh âm thật nhỏ không thể nghe rõ mà nói "cám ơn", rồi mở miệng căn miếng bánh. Mặc dù rất đói, nhưng lúc ăn không giống như bộ dạng ngốn nga ngốn nghiến như Lý Cáp dự đoán, mà là từ tốn nhai thật kỹ rồi mới nuốt xuống. nhánhTử Nghiên cười nói, gương mặt trắng nõn tuyệt trần đầy mô hôi. đấuThiên Tú tiếu cáp cáp nhánhLý Cáp ngẩng đầu nhìn bầu trời âm u, lẩm bẩm nói: c1 Ăn cơm, ăn cơm, đã lâu không thưởng thức tay nghề của Tử Nghiên, ân ~ vẫn thơm ngon như vậy, mọi người ăn tích cực đi nào.